Lưu trữ hàng tháng: Tháng Một 2016

Kỷ niệm 50 năm thành lập ngành thể dục thể thao – Phần 2

Hà Tây: Vừa qua, sở thể dục thể thao tỉnh đã tổ chức Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập ngành thể dục thể thao, Ngày Bác Hồ ra lời kêu gọi toàn dân tập thể dục và đón nhận huân chương lao động hạng nhì của Nhà nước trao tặng ngành thể dục thể thao. Tại buổi lễ, tổng cục trưởng tài chính thể dục thể thao Lê Bửu cùng các đồng chí lãnh đạo của tỉnh gắn huy chương “Vì sự nghiệp thể dục thể thao” cho 48 cán bộ huấn luyện viên, vận động viên đã có nhiều đóng góp trong sự nghiệp thể thao.
Nhân dịp này, nhiều cá nhân và đơn vị được nhận bằng khen của Tổng cục thể dục thể thao, của ủy ban nhân dân và Sở thể dục thể thao tỉnh Hà Tây.
Hải Hưng: Ngày 24-3, Hội thi các môn thể thao dân tộc tỉnh 1996 được tổ chức tại sân vận động thi xã Hải Dương với sự tham gia của hàng trăm vận động viên của 11 huyện, 2 thị xã trong tỉnh với các môn thi: súng kíp, bắn nỏ, vật dân tộc, vượt đồi núi và đua thuyền.
Cũng tại lễ khai mạc đã long trọng diễn ra Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập ngành thể dục thể thao và đón nhận Huân chương Lao động hạng nhất do Đảng và Nhà nước trao tặng ngành thể dục thể thao Hải Hưng
Trong dịp này, 38 cá nhân được tặng huy hiệu “Vì sự nghiệp thể dục thể thao” và nhiều đơn vị, cá nhân được tặng bằng khen của ủy ban nhân dân tỉnh và Tổng cục thể dục thể thao.
Sơn La: Gần 120 vận động viên xuất sắc dân tộc Thái, Mông, Mường, Khơ Mú, Kinh…của 13 đơn vị cơ sở đã tham gia Đại hội thể thao dân tộc Sơn La lần thứ I, thi đáu các môn: ném còn vòng, bắn nỏ, bắn súng kíp, cờ Tướng , kéo co và chạy việt dã vượt đèo dốc. Đây còn là hoạt động thể hao dân tộc nhân kỷ niệm 50 năm thành lập ngành thể dục thể thao và 65 năm thành lập Đoàn Thanh niên công sản Hồ Chí Minh.
Trong Đại học thể thao dân tộc còn có sự tham gia của 200 thiếu nữ Thái và hàng trăm học sinh các trường học tại thị xã đồng diễn thể thao, võ dân tộc, đồng diễn trang phục dân tộc, múa xòe vòng, chạy việt dã, thi đấu bóng đá nữ được hàng ngàn lượt đồng bào đến xem cổ vũ. Kết quả nhất, nhì, ba toàn đoàn: huyện Mường La, huyện Thuận Châu và thị xã Sơn La.
Nghệ An: Sở Y tế đã tổ chức giải bóng truyền và bóng bàn toàn ngành, có 23 đội bóng truyền nam, 15 đội nữ và 45 vận động viên bóng bàn về dự giải. Qua 4 ngày thi đấu, Kết quả: Bóng bàn: Nhất nan, nữ: Đào Văn Cư (Trung tâm Y tế Nam Đàn), Trần Thị Thiện (Trung tâm Y tế Cao Lãng). Bóng chuyền: Nhất nam, nữ, Đội bóng chuyền trung tâm thành phố Vinh, đội bóng chuyền Bệnh viện 4 Phủ Quỹ.
Thanh Tùng – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1998

Kỷ niệm 50 năm thành lập ngành thể dục thể thao – Phần 1

Hà Nội: Kỷ niệm 50 năm thành lập ngành thể dục thể thao và ngày Hồ Chủ tịch ra Lời kêu gọi toàn dân tập thể dục, chào mừng Đại hội Đảng bộ thành phố Hà Nội lần thứ XII. Ban giám đốc và Công đoàn Sở Giáo dục – Đào tạo Hà Nội tổ chức vòng chung kết giải bóng bàn cán bộ giáo viên 1996. 164 vận động viên xuất sắc đã tham dự thi đấu. Sau 3 ngày cuốn hút hàng nghìn lượt thầy, cô giáo và học sinh tới xem, cổ vũ.
Kết quả: Ở giải nâng cao, nhất nam, nữ: Cát Văn Long (trường PTCS Minh Khai), Nguyễn Kim Chi (Trường tiểu học Chu Văn An).
Giải phong trào thi đấu theo nam, nữ trên 40 tuổi và nam, nữ dưới 40 tuổi.
Thành phố Hồ Chí Minh: Nhân dịp kỷ niệm 65 năm thành lập Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh và 50 thành lập ngành thể dục thể thao, ngày lễ kỷ niệm trang trọng của Thành đoàn, của Sở thể dục thể thao thành phố, các cơ sở cũng tiến hành lễ kỷ niệm và các hoạt động biểu diễn, thi đấu hưởng ứng cuộc vận động rèn luyện theo gương Bác Hồ. Từng nơi có những sáng kiến tổ chức phù hợp với tình hình địa phương mình.
Tại quận I, trung tâm thể dục thể thao và Quận Đoàn đã phối hợp tổ chức lễ kỷ niệm Ngày thành lập Đoàn và Ngày thể thao Việt Nam. Tại buổi lễ này, các gương mặt đoàn viên, thanh niên xuất sắc trong công tác Đoàn, công tác xã hội và công tác vận động, rèn luyện thể dục thể thao được giới thiệu và khen thưởng.
Quận 5, cũng tổ chức lễ kỷ niệm với sự tham gia của các đòng chí lãnh đạo Quận ủy, Ủy ban, Các đơn vị, cá nhân huấn luyện viên, vận động viên từ cấp quận, tới cấp phường đã hoạt động xuất sắc, đều được khen thưởng.
Nhìn chung, các đơn vị, địa phương qua các hoạt động kỷ niệm Ngày thể thao Việt Nam đều đánh giá lại thành tích đã đạt và kêu gọi sự hưởng ứng của các ngành, các giới cho sự nghiệp phát triển thể dục thể thao của Đảng và Nhà nước.
Quảng Ninh: Trong dịp kỷ niệm 50 năm ngày truyền thống ngành thể dục thể thao (1946-1996), tỉnh Quảng Ninh đã có nhiều hoạt động thể thao phong phú: Hội khỏe Phù Đổng thành phố Hạ Long lần thứ IV, giải cầu lông truyền thống 26-3 thị xã Cẩm Phả, Hội khoe Phù Đổng tỉnh…
Đúng ngày 27-3, tại thành phố Hạ Long, ngành thể dục thể thao tỉnh Quảng Ninh đã long trọng làm lễ đón nhận Huân chương lao động hạng nhất của Nhà nước trao tặng cho tỉnh đã có thành tích xuất sắc trong công tác thể dục thể thao góp phần vào sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ tổ quốc. Cũng trong dịp này, bà Nguyễn Thị Oanh, huấn luyện viên môn điền kinh của tỉnh Quảng Ninh được tặng thưởng huân chương lao động hạng ba.
Thanh Tùng – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1998

Troussier “Tôi không có quyền làm cho mọi người thất vọng”

Khi nhận được tin sẽ là huấn luyện viên đội tuyển Nigeria vào ngày 20-2, ông Philippe Troussier chỉ có 15 ngày để tổ chức lại đội tuyển trước trận vòng loại France 98 với Guinee vào ngày 5-4-1987 tới.
Dưới đây là một vài cảm tưởng của ông với phóng viên báo L’Equipe về công việc sắp tới của ông với đội Nigeria.
Philippe, vậy là hiện nay ông đã là huấn luyện viên của đội tuyển Nigeria, đội của những siêu đại bàng…
Khi tôi biết được tin đó, nó giống như là một quả chì rơi xuống đầu tôi. Nhưng tôi tin rằng, trước hết đó là sự công nhận của mọi người về một công việc 8 năm của tôi ở châu Phi. Và thẳng thắn mà nói, đối với tôi nó như là một thắng lợi đầu tiên. Vì vậy, tôi không có quyền làm mọi người thất vọng.
Ông muốn nói gì?
Đó là một thời kì mới trong đời tôi. Bởi vì Nigeria thực tế chính là nơi khởi đầu tốt hơn đối với tôi. Đó là một đội bóng lọt một cách dễ dàng vào trong số 10 đội xuất sắc nhất của thế giới (do FIFA xếp hạng của tháng 2-1997), đội đã đoạt chức vô địch Olimpic Atlanta 96 vừa qua ở Mỹ.
Vậy tối thiểu đội phải lọt vào vòng bán kết của Cúp thế giới tới?
Vâng. Tuy nhiên đừng nên ép tôi quá, vì thực tế đó là một công việc lớn.
Vừa qua, ông đã tới Lagos. Người ta đã cho ông thấy những gì?
Phải nói rằng, ở đó tôi đã trải qua tất cả các vấn đề thử thách. Lúc ấy, tôi như là một đối tượng của một chiến dịch chính trị. Mỗi một ứng cử viên, như ông Messoly người Hungaria hoặc ông Ziese người Đức, đều có một lợi thế riêng…
Lúc đó ông đã phản ứng như thế nào?
Tôi đã bị chìm ngập trong không khí của các phương tiện thông tin đại chúng. Sự náo nhiệt này, đã làm tôi hơi bối rối… Tuy nhiên, tôi đã biết rằng, ít nhiều tôi cũng là ứng cử viên của liên đoàn bóng đá Nigeria và người ta cũng đã cho tôi biết rằng, dù sao đi nữa thì chính phủ cũng phải ra quyết định cuối cùng một cách chính thức.
Từ nay trở đi ông đã là một ông chủ lớn…
Tôi chỉ nghĩ đến trận đấu với Guinee vào ngày 5-4 tới, bởi vì từ nay tới đó tôi sẽ không có nhiều thời gian để tập trung các cầu thủ.
Vâng, thế thì sao?
Vì vậy, tôi thử liên hệ với tất cả các cầu thủ Nigeria đang chơi ở châu u, để có thể tập trung họ nhằm thảo luận về chiến lược của đội, trước khi diễn ra trận đấu quan trọng này.
Mục đích của cuộc thảo luận này ra sao?
Thông qua nó, tôi muốn tạo ra sự gắn bó về tinh thần cho các cầu thủ, bởi vì con đường đến Cúp bóng đá thế giới 98 không còn hoàn toàn là dễ dàng đối với Nigeria.
Có phải ông sẽ có khó khăn trong việc gọi các cầu thủ Nigeria về vào giữa tháng 3?
Đúng vậy. Các giải bóng đá ở các nước châu u đã đi hết nửa chặng đường. Dù sao, tôi cũng thử thuyết phục các huấn luyện viên của các câu lạc bộ đó giải phóng các cầu thủ Nigeria sớm, để tạo thuận lợi cho chúng tôi.
Ông đã chuẩn bị bằng cách nào?
Tôi đã gọi điện tới Claire Fontaine (ngoại ô Paris), để biết xem ở đó người ta có những khoảng trống nào không vào giữa tháng 3. Tôi dự định chuẩn bị tập trung đội tại đó. Bởi vì, ở Lagos sức ép thực sự quá mạnh đối với các cầu thủ.
Tuy nhiên, ông sẽ vẫn phải tới Lagos…
Tôi hy vọng đến đó, vào những ngày đầu tháng 3, bởi vì nếu một khi quyết định đã được thực hiện cho cá nhân tôi, thì sẽ không có gì có thể cản trở đến hợp đồng của tôi.
Ông đã xác định nó như thế nào?
Trong thời gian đầu, nó sẽ có hiệu lực trong 4 tháng. Có nghĩa là cho đến khi kết thúc vòng đấu loại ở châu Phi ngày 17-8 tới. Sau đó…
Sau đó ông buộc phải đoạt Cúp 98?
Hãy đợi đấy, xin đừng gây sức ép với tôi ngay từ bây giờ. Vẫn còn nhiều vấn đề cần phải giải quyết.
Vũ Thuyên – Báo thể thao Việt Nam

Gương mặt giáo viên xuất sắc

Một cánh chim đầu đàn
Ở trường cao đẳng sư phạm Hà Nội, bộ môn Giáo dục thể chất gồm các thầy, cô giáo có nhiều đóng góp trong thâm niên công tác như Đặng Ngọc Giao (bóng rổ), Nguyễn Trọng Hùng (bơi lội), Vũ Thị Tính – Phạm Thúy Lan (thể dục), Nguyễn Đình Huynh – Nguyễn Văn Thành… Trong đó nổi bật ở bộ môn điền kinh có thẩy Nguyễn Thế Xuân, một trong những con chim đầu đàn trong đội ngũ giáo viên thể dục thể thao ở Thủ đô.
Năm 1964 cùng một lúc nhận 2 giấy báo trúng tuyển vào trường đại học Tổng hợp và Đại học Thể thao. Anh Xuân chọn trường thể dục thể thao Từ Sơn – Hà Bắc. Năm 1968 tốt nghiệp đại học chuyên sâu điền kinh và đến nay đã gần 30 năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục thể chất ở Thủ đô. Vốn cần cù, miệt mài, tận tâm yêu nghề, anh cùng các đồng nghiệp sưu tầm được trên 40 băng hình giảng dạy môn điền kinh, đặc biệt là về các kỹ thuật chạy, nhảy, ném đẩy…
Đề tài khoa học “Nghiên cứu và sử dụng phương tiện hiện đại trong giảng dạy điền kinh” của anh và các đồng nghiệp đăng ký đã được cấp thành phố nghiệm thu năm 1993, và cho áp dụng trong các trường học ở Thủ đô. Đây là công trình cần nhiều công sức và thời gian, rất cần thiết cho mọi giáo viên thể dục thể thao nói chung, nhất là những thầy, cô giáo đã cao tuổi.
Từ năm 1976 đến nay, có khoảng trên 1000 giáo sinh tốt nghiệp cao đẳng thể dục ra trường về công tác giảng dạy tại các trường lân cận. Số thầy, cô giáo trẻ này sẽ là lực lượng đáng tin cậy để phổ biến phát hiện những tài năng trẻ thể thao trong các trường học ở cơ sở. Trong đó có sự đóng góp tích cực của thầy Nguyễn Thế Xuân.
Trong cuộc sống và công việc dù còn nhiều khó khăn, anh tâm sự: “Gần 30 năm công tác, tôi chưa bao giờ phải băn khoăn về việc chọn nghề của mình”. Chính cái tâm đó đã giúp anh vượt qua mọi trở ngại hàng ngày để vững bước đi trong sự nghiệp giáo dục thể chất học sinh.
Thanh Long – Báo thể thao Việt Nam

Quảng Trị tích cực chuẩn bị tổ chức

Hội thi thể thao – văn nghệ toàn quốc 1997
Như báo thể thao Việt Nam đã đưa tin, Hội thi thể thao văn nghệ người khuyết tật toàn quốc lần thứ nhất sẽ khai mạc vào hồi 17 giờ ngày 27 tháng 4 tại thị xã Đông Hà và lễ bế mạc vào ngày 1-5 tại thị xã Quảng Trị, cũng là ngày kỉ niệm 25 năm giải phóng tỉnh Quảng Trị. Phóng viên báo thể thao Việt Nam đã trao đổi ý kiến với ông Trương Sỹ Tiến, tỉnh ủy viên, Phó chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh, Trưởng ban tổ chức hội thi.
Xin ông cho biết niềm vui của cán bộ và nhân dân trong tỉnh được đăng cai hội thi?
Sau cuộc chiến đấu chống Mỹ, cứu nước, Quảng Trị chỉ có nửa triệu dân (trong đó 5 vạn người là người dân tộc Pako và Vân Kiều) mà có tới 15 nghìn người khuyết tật. Là tỉnh miền Trung diện tích 4.592 km2 có 8 huyện, thị xã được vinh dự được đăng cai tổ chức Hội thi thể thao văn nghệ người khuyết tật toàn quốc lần thứ nhất, nên cán bộ và nhân dân Quảng Trị hết sức phấn khởi được đón bạn bè, đồng chí từ nhiều miền đất nước về dự hội.
Trước đây, Quảng Trị chiến đấu vì cả nước và cả nước yêu thương Quảng Trị, mảnh đất bị bom đạn giặc Mỹ đánh phá khốc liệt nhất, thì chính nơi đây nay lại tổ chức hội thi. Không chỉ dừng ở thành tích thể thao, từ đây mọi người ý thức hơn nữa về truyền thống quý báu của dân tộc ta “Thương người như thể thương thân”. Và cũng để chính những người khuyết tật tin yêu vào cuộc sống hơn, vui hơn, hòa nhập với cộng đồng. Tổ chức thi đấu thể thao cho người khuyết tật có những yêu cầu riêng. Từ việc đi lại đến nơi ăn chốn ở, thi đấu, bất kỳ chỗ nào cũng cần sự giúp đỡ, phục vụ tận tình thích hợp với hoàn cảnh của vận động viên khuyết tật.
Xin ông cho biết cụ thể những công việc chuẩn bị?
Ban chỉ đạo và Ban tổ chức đã họp nhiều lần, với chương trình làm việc nghiêm túc, bảo đảm kế hoạch đã đề ra. Ban tổ chức còn dành thời gian đi kiểm tra, đôn đốc, chỉ đạo giải quyết những công việc còn tồn đọng. Chẳng hạn như làm sân quần vợt, chuẩn bị đường đua xe lăn, nơi thì bơi… có thể nói ngắn gọn là: các môn thi ở đây không có những trang thiết bị hiện đại như ở các thành phố lớn, nhưng bảo đảm an toàn và không gây ảnh hưởng đến thành tích thi đấu của các vận động viên.
Hội thi thể thao – văn nghệ người khuyết tật toàn quốc cần có nhiều yêu cầu đi cùng. Đến giờ này, các cơ quan có liên quan chưa chuyển tiền vào cho Ban tổ chức. Mặc dù vậy, lãnh đạo tỉnh đã quyết định chi hơn 1 tỷ đồng (700 triệu đồng cho việc xây dựng mới, cải tạo và nâng cấp sân, làm trường bắn tạm, và hơn 300 triệu đồng vào việc trang trí, ánh sáng, pano, áp phích, quảng cáo…) cho hội thi.
Theo ước tính thì có 600 vận động viên đến dự Hội thi mà khách sạn và nhà nghỉ không đủ chỗ. Ban tổ chức đã mua thêm 400 chiếc giường chăn, màn, và gôid, bảo đảm nơi ăn, chốn ngủ chu đáo. Ngành giáo dục đã cử tới 800 em học sinh có năng lực phục vụ hội thi, và đang tích cực tập luyện ba màn đồng diễn là: gặp mặt các vận động viên, vòng tay nối những vòng tay, Người khuyết tật vươn lên trong cuộc sống.
Chỉ còn hơn một tháng nữa đến ngày khai mạc Hội thi. Quảng Trị sẽ ra quân như thế nào?
Ngành thể dục thể thao Quảng Trị đang tích cực chuẩn bị lực lượng vận động viên cho cuộc đọ tài, chuẩn bị đội ngũ trọng tài và các phương tiện thi đấu sao cho đầy đủ nhất, tốt nhất. Quảng Trị tham gia thi đấu cả 8 môn, với gần 30 vận động viên. Nhưng có điều cho đến nay, ban tổ chức mới nhận được đăng ký dự thi của hơn 10 tỉnh. Rất mong các địa phương khác gửi nhanh danh sach cho Ban tổ chức tiện sắp xếp đón tiếp…
Xin cảm ơn ông Phó Chủ tịch và chúc cuộc thi thành công tốt đẹp.
Lữ Duy Hanh – Báo thể thao Việt Nam

Chuyện về cái… cột rổ!

Bóng rổ đang được hồi phục tại Hà Nội. Thực tế đáng mừng này đã được đề cập trong Đại hội lần thứ III Liên đoàn bóng rổ Việt Nam và sự công nhận của mọi người. Nhưng mới đây lại có chuyện chiếc cột rổ. Số là để phát triển phong trào, ban giám hiệu trường phổ thông trung học Lý Thường Kiệt – Việt Đức, đã cố gắng bằng mọi cách để làm được 1 sân bóng rổ đủ quy cách, phục vụ nhu cầu tập luyện và thi đấu ngày càng lên cao. Sân bóng thì có rồi, trường đã huy động nhân công tại chỗ, kết hợp 1 số vật liệu, gia cố mặt sân và có thể coi được. Còn lại là 2 chiếc cột rổ. Nghe đâu, 1 công ty dụng cụ thể thao đã nhận hợp đồng thiết kế kỹ thuật cho nhà trường, thông qua 1 ông D nào đó. Và vào dịp khai mạc giải bóng rổ học sinh Hà Nội mới đây, 2 chiếc cột lớn, làm khá cầu kỳ (và nghe đâu cũng tốn kha khá tiền) đã được chính thức đưa vào sử dụng. Nhưng người có hiểu biết chuyên môn lại thấy không ổn, bởi quy cách của bộ cột rổ này. Bảng rổ, thay vì ở cỡ 1m05 x 1m80, lại thay bằng 1m20 x 1m80. Ô vuông nhỏ ở trong cũng chưa tương xứng: vành rổ lại ở vị trí không đúng quy định. Cuối cùng, đáng nói hơn là 2 cọc rổ. Theo quy định, hình chiếu của mép bảng phải cách vạch biên ngan là 1m20 và chân rổ lui lại phía ngoài chừng ấy nữa để đảm bảo an toàn cho các vận động viên môn bóng rổ vống dùng tốc độ lớn khi lên rổ. Nhưng hiện nay, 2 cọc rổ nằm ngay sát vạch biên! Điều này đe dọa nghiêm trọng mọi cuộc tập luyện. Hỏi ra, người thì bảo do công ty nọ; kẻ khác lại nói do ngành giáo dục – đào tạo…. Biết hỏi ai bây giờ?
Giải quần vợt Việt Nam Airlines mở rộng 97
Trong 3 ngày, từ 11 đến 13-4-1997, tại trung tâm thể dục thể thao người cao tuổi Đà Nẵng. Hãng hàng không quốc gia Việt Nam đã tổ chức giải quần vợt mang tên Việt Nam Airlines mở rộng 97. Tham gia giải có 41 cây vợt nam và 9 cây vợt nữ của các đơn vị, sân bay và cụm cảng thuộc hãng hàng không quốc gia Việt Nam. Kết quả thi đấu: Giải đôi nữ nhất: Cặp Thái – Tuyệt (Sân bay Tân Sơn Nhất), nhì: cặp Hiếu – Hoa (Hà Nội). Giải đôi nam: nhất cặp Chí – Bình (Hà Nội), nhì cặp Minh – Hòa (sân bay Tân Sơn Nhất).
Đăng Thi – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Tổng cục thể dục thể thao thực hiện nghị quyết trung ương 2 của Đảng

Ngày 5-4-97, Phó giáo sư Lê Bửu, Tổng cục trưởng Tổng cục thể dục thể thao đã ký công văn 311 CV/TCĐT hướng dẫn thực hiện Nghị quyết 2 của ban chấp hành Trung ương Đảng khóa VIII về giáo dục – đào tạo và khoa học – công nghệ trong toàn ngành thể dục thể thao. Công văn nêu rõ: Tổng cục thể dục thể thao yêu cầu các Sở thể dục thể thao, Sở văn hóa – thông tin – truyền thông, các cơ sở giáo dục – đào tạo, viện nghiêm cứu và đơn vị trực thuộc Tổng cục thực hiện tốt những việc sau đây:
1.Tổ chức nghiêm cứu kỹ nội dung Nghị quyết Trung ương 2 trong toàn ngành (các Sở thể dục thể thao, Sở văn hóa – thông tin – truyền thông, trường, trung tâm đào tạo vận động viên…) để đảng viên, cán bộ, trước hết là cán bộ chủ chốt trong các cơ sở đào tạo, quán triệt sâu sắc những định hướng chiến lược, quan điểm, tư tưởng chỉ đạo, mục tiêu, nhiệm vụ và các giải pháp chủ yếu được nêu ra trong Nghị quyết.
2.Khẩn trương tiến hành kiểm điểm (về những thành tựu, yếu kém và nguyên nhân), rút ra bài học thiết thực cho đơn vị mình.
3. Trên cơ sở đó, xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chương trình hành động. Từng đơn vị cần chú ý nêu rõ mục tiêu, nhiệm vụ, biện pháp khả thi từ nay đến năm 2000 và những năm tiếp theo, đặc biệt, cần nêu rõ những vấn đề cấp bách cần làm ngay trong năm 1997.
Các Sở thể dục thể thao, Sở văn hóa – thông tin – truyền thông, các đơn vị thuộc Tổng cục tranh thủ sự lãnh đạo của các cấp ủy Đảng để thực hiện nghiêm túc công văn này.
Hoạt động thể thao ở Hà Nội
Huyện Gia Lâm đã tổ chức giải cầu lông gia đình thể thao lần thứ 1-97. Giải được tổ chức thí điểm tại xã Dương Xá, đơn vị tiên tiến xuất sắc về thể dục thể thao của thành phố và là xã đạt tiêu chuẩn nông thôn mới. Sau 25 trận đấu đều diễn ra sôi nổi, được đông đảo người xem động viên cỗ vũ. Kết quả:
-Giải ông bà: nhất đôi Nguyễn Đăng – Lưu Thị Mão
-Giải ông cháu: nhất đôi Đinh Công Cường – Nguyễn Xuân Tuyên
-Giải bà cháu: nhất đôi Lê Thị Nhị – Anh Tuấn
-Giải bố con: nhất đôi Nguyễn Phú Thi – Nguyễn Phú Thanh
-Giải mẹ con: nhất đôi Phùng Thị Hoa – Hoàng Bá Chính
Trịnh Hiển – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Chuyện vui năm Sửu

Trâu không đầu
Lý An Nghĩa tìm đến nhà giàu Trịnh Sinh. Họ Trịnh từ chối không tiếp. An Nghĩa bèn viết một chữ Ngọ thật lớn bên cánh cửa rồi bỏ đi.
Có người hỏi thế là thế nào? An Nghĩa đáp:
Chữ Ngọ là giờ Ngọ, tuổi Ngọ. Nó khác chữ Ngưu là trâu ở chỗ: nét sổ dọc chính giữa chữ Ngưu thì nhú đầu lên khỏi nét ngang. Còn chữ Ngọ thì không. Vậy chữ Ngọ chính là chỉ con trâu không chịu ló đầu ra chứ còn gì nữa!
Đánh xe chửi tể tướng
Thời Võ Tắc Thiên, Tể tướng Dương Thái Tư vào chầu, trên đường gặp một xe trâu chở nặng. Đường trơn, trâu kéo không nổi, anh lái xe chửi.
Một lũ tể tướng ngu si. Không biết điều hòa phải trái. Làm tao không sao tiến lên được, thật khổ!
Dương Thái Tư khuyên:
Trâu bác mệt lắm rồi – không nên chửi cái tướng đáng mổ thịt ấy nữa!
(Chữ Hán, chữ Tể vừa có nghĩa là quan tể tướng, vừa có nghĩa mổ thịt).
Đối đáp
Có người khách đến chơi nhà, ra câu đối:
Phượng minh (chim phượng kêu)
Đại Tần đối lại:
Ngưu vũ (trâu múa)
Khách vặn:
Trâu làm sao biết múa?
Cãi rằng:
Sách có câu BÁCH THÚ TÁN VŨ (trăm loài thú múa), vậy trâu không ở trong bách thú hay sao.
Khách phục là tài.
Ngưu y nữ
Cô gái mặc áo trâu. Áo trâu là một cách nói, để chỉ vào cái áo tơi của trẻ chăn trâu. Cuối thế kỉ 19 đầu thế kỉ 20, một người phụ nữ quê Nghệ Tĩnh đã tham gia cuộc khởi nghĩa của Phan Đình Phùng chống Pháp. Cô thường mặc áo tơi và được người ta gọi là Ngưu y nữ. Sau cô gái lấy một nghĩa quân khác là ông Đội Quyên.
Tể Hoàng Ngưu
Trâu màu vàng là con bò. Tể hoàng ngưu nghĩa là mổ bò vàng. Chuyện rằng, khi Nguyễn Hữu Cầu đi học, thầy giáo ra câu đối:
Trảm bạch xà (chém rắn trắng), trò đối lại Tể hoàng ngưu (mổ bò vàng).
Dịch nôm ra thì câu đối rất chính, nhưng theo Hán tự thì câu đối sai luật. Thầy dạy chữ, nhưng trong lòng đã khen trò có chí khí hơn người.
Hà Tĩnh
Đi lên từ thể thao quần chúng
Hà Tĩnh – một vùng đất với bao nỗi khó khăn. Người dân Hà Tĩnh một nắng hai sương, chăm lo cây lúa củ khoai, canh cánh một nỗi lo thiên tai và giáp hạt. Hà Tĩnh dần được cải thiện từ khi có công trình thủy lợi Kẻ Gỗ, Sông Rác và thực sự bừng lên sau khi tách tỉnh. Đất quê vốn nghèo, nhưng người dân lại ham thích hoạt động thể dục thể thao, có những nơi như là truyền thống, là hoạt động không thể thiếu được trong kế hoạch hàng năm. Đã có nhiều gương mặt nổi danh trong làng thể thao như Đặng Thị Kim Thanh (bắn súng); Trần Thị Soa, Nguyễn Quyền, Ngô Đức Lợi (điền kinh)…
Năm 1996, Hà Tĩnh có nhiều thành tích hoạt động thể thao. Khắp 10 huyện, thị trong tỉnh luôn sôi động: Từ đầu năm “Mừng Đảng Mừng Xuân”, “Hội thi các môn thể thao dân tộc”, đến cuối năm khép lại một giải Việt dã Tiền phong toàn tỉnh. Với 166 câu lạc bộ, 15.711 gia đình, 9.86% người tham gia hoạt động trong 1123 đội bóng đá, 1001 đội bóng chuyền cùng nhiều môn thể thao khác như cầu lông, bóng bàn, vật, cờ tướng, cờ Vua… Phong trào thể thao quần chúng phát triển vô cùng mạnh mẽ. Các địa phương đã tổ chức được hàng ngàn trận thi đấu thể thao từ xóm, xã, huyện với nhiều loại hình như liên thôn, liên xóm, liên xã, bãi biển, vùng giáo dân, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân, thanh thiếu niên nhi đồng… Có thôn, chỉ cần 3 gia đình hoặc 1 dòng họ, là đủ lập một đội thể thao thi đấu. Từ đó, phát hiện, bồi dưỡng vận động viên thi đấu ở cấp huyện, tỉnh, khu vực, toàn quốc. Trong hội thi các môn thể thao dân tộc toàn quốc lần thứ nhất, Hà Tĩnh giành 2 huy chương vàng về vật và leo núi.
Từ khi có Chỉ thị 274/TTg của Thủ tướng chính phủ, Hà Tĩnh đã tích cực xây dựng cơ sở vật chất phục vụ hoạt động thể dục thể thao từ thôn xóm trở lên. Hiện đã có 399 sân bóng đá, 858 sân bóng chuyền và nhiều dụng cụ phục vụ các môn thể thao do chính từng gia đình, thôn xóm mua sắm bằng kinh phí tự nguyện đóng góp của nhân dân.
Hướng đi lên của thể thao Hà Tĩnh từ phong trào quần chúng, từ các môn truyền thống đang được ngành cụ thể hóa trong kế hoạch năm 1997 và những năm tiếp theo. Trung tâm đào tạo, nhà tập và thi đấu hoàn thành với 115 vận động viên đang được đào tạo. Quyết tâm của ngành, của tỉnh cùng phong trào quần chúng phát triển như hiện nay, chắc chắn thể thao Hà Tĩnh sẽ có những bước tiến bộ đáng kể trong thời gian tới.
Trần Văn Niên – Báo thể thao Việt Nam

Cao hay thấp?

Cúp bóng chuyền Mùa Xuân đã qua, trong kết quả cuối cùng, bên cạnh bất ngờ lớn nhất giải: đội đổ vớt Dệt Long An trở thành nhà vô địch, còn tồn tại một câu hỏi: Ban huấn luyện của đội Bưu điện Hà Nội đã khôn hay dại khi tung sức đánh thắng 3-0 trước Hải Dương ở vòng loại?
Trước tiên, xin được nói ngay rằng khi ở hiệp 3 có phần gay go cho Bưu điện Hà Nội (họ đã thắng cả 2 ván trước) trong tỉ số 14/14, cũng chẳng có ai lại nghĩ rằng vì sự trong sáng của thể thao mà bóng đá Hà Nội phải thắng nốt hiệp này đâu! Trong bóng chuyền, lâu nay chưa hề có chuyện cá độ và người xem (hay người bình) càng không có lối làm duyên nào hết. Bảng năng tồn tại, khát vọng chiến thắng đã lôi các cầu thủ của cả 2 bên vào một cuộc đấu sống còn mà người mạnh hơn đã giành phẩn thắng.
Nhưng nếu vậy thì chả có việc tồn tại cái gọi là chiến lược đường dài mà người điều hành chính là các ông thầy ở ngoài sân. Người ta có hàng loạt câu hỏi cho Bưu điện Hà Nội: Tại sao không cho các vận động viên trẻ một dịp thử nghiệm, kể cả mấy mũi đánh phụ như Thủy, Nga; tại sao không cho cây chuyền hai Lý Phương Thảo vào cuộc, trong một thế trận với thực lực sa sút hơn hẳn của đối phương; mà chỉ 6 vận động viên chính căng sức ra mà đánh? Ở bảng A, hai đội Than Quảng Ninh và Bộ Tư lệnh Thông tin phải dốc toàn lực ra để tránh gặp đội Bưu điện Hà Nội bảng B, vậy tại sao chính Bưu điện Hà Nội lại không biết tìm cái dễ dàng hơn cho mình trong giai đoạn II mà vẫn đảm bảo thắng lợi cuối cùng?
Cách đây 23 năm, tại World Cup Munich, đội cộng hòa liên bang Đức đã để thua Cộng hòa dân chủ Đức 0-1 và tránh được Braxin và cuối cùng giành Cúp Vàng. Còn vô khối những lối cầm quân khôn ngoan như thế.
Lại có người nói, do phụ công Hoa (10) và chuyền hai Tám (4) bị chấn thương, lực lượng của Bưu điện Hà Nội kém đi. Quả là có việc 2 cầu thủ này chấn thương. Nhưng Hoa chỉ nghỉ 1 hiệp, từ hiệp 2 vào sân lại và hiệu suất đánh còn hơn cả các trận trước, còn Tám, những quả chuyền hai vẫn đảm bảo như cũ. Tuy thế, phía Dệt Long An tự tin và đánh hay hơn, còn chủ công Dậu (6) lại có hiệu suất thấp nhất so với 4 trận trước (24%).
Viết ra điều này, chúng tôi không hề có ý hạ thấp đội đương kim vô địch là Bưu điện Hà Nội, nhưng những gì họ thể hiện qua Cup Mùa Xuân chỉ chứng minh lại một thực tế: bóng chuyền Việt Nam đang cần lắm những huấn luyện viên giỏi.
Amalam – Báo thể thao Việt Nam

Bản H. ra nghị quyết

Đêm ấy dân bản H., tỉnh Hòa Bình, họp khuya lắm. Phần đầu cuộc họp trôi đi suôn sẻ. Sang phần II cuộc họp có phần rôm rả và có những ý kiến khá gay gắt. Chuyện là trong giải bóng đá Nhi đồng toàn huyện kết thúc, đội bóng xã K có đến 8 cầu thủ “dân” bản H, đã thất trận trở về. Họ bị loại khỏi vòng I. Có nhiều ý kiến. Nào là do thời gian tập luyện ngắn, kinh phí quá ít, suất ăn của mỗi cháu chỉ có 5.000đ/ngày. Nào là tại sao không kêu gọi sức dân đóng góp, mà chỉ trông chờ ở ngân sách địa phương, với 1 xã nghèo như xã K. vân vân và vân vân. Ông trưởng bản vốn lanh lợi là vậy, mà rồi như “gà mắc tóc”. Bởi vì ông đã khổ từ chiều, khi đứa cháu đích tôn của ông chưa về đến nhà đã khóc: “Ông xuống huyện mà xem, người đông như đi hội. Họ cổ vũ, họ hò reo, họ chăm sóc, họ tán đồng, mỗi pha bóng hay, mỗi bàn thắng mà đội họ cho vào lưới nhà mình”…. Lúc này nghe bà con chất vấn, ông mới như bừng bỉnh. Đúng là không có ai lo thật. Bởi nhà nào nhà nấy lo làm cỏ, lo trồng mía… mà chẳng ai đoái hoài đến con cháu mình. 11 giờ đêm dân bản H đồng tình thôi thì hãy vì con trẻ, hãy vì ngày mai, mà ngay sau vụ lạc đông xuân này miếng đất 2000 m² mà hợp tác xã lỡ cày lên để sản xuất phải được trả ngay cho bóng đá. Và cũng từ vụ chiêm này, phần quỹ cho hoạt động xã hội phải được tất cả các hộ thu nộp đầy đủ. Cũng trong buổi họp ấy, bản H đã có ngay 1 nghị quyết quan trọng. Việc chăm lo sức khỏe cho thế hệ ngày mai cả bản phải lo.
Kết thúc cúp bóng đá miền Trung và Tây Nguyên lần I-97
Cúp bóng đá miền Trung và Tây Nguyên lần I-1997 được tổ chức trên 7 sân cỏ miền Trung 10 đội bóng trong khu vực đã dự giải là: Quảng Ngãi, Đà Nẵng, Quảng Nam, Cấp nước Đà Nẵng, Đắc Lắc (Bảng A); Bình Định, Phú Yên, Quân khu 5, Kom Tum, Trẻ Khánh Hòa (Bảng B). Chung kết: Đội cấp nước Đà Nẵng thắng Phú Yên 1 – 0 (ở hiệp phụ), bàn thắng do Văn Trung (11) thực hiện ở phút 103 trong 1 pha hỗn loạn trước khung thành Phú Yên. Đội cấp nước Đà Nẵng giành giải nhất và Cup vô địch kém tiền thưởng 3 triệu đồng. Đội Phú Yên giải nhì, tiền thưởng 2 triệu đồng. Đội chủ nhà Bình Định và TN Đà Nẵng đồng hạng 3 tiền thưởng 1 triệu đồng. Cầu thủ Bùi Đoàn Quang huy (14) của Bình Đinh, với 7 bàn thắng, được nhận giải “Vua phá lưới” kèm theo tiền thưởng 300.000đ. Toàn giải có 23 trận đấu 47 bàn thắng (bình quân trên 2 bàn/trận) và 50 thẻ vàng, 1 thẻ đỏ. Giải đã đạt được mục tiêu chào mừng những ngày lễ lớn trong tháng 3 và tập huấn cho các đội. Tuy nhiên, do chọn đúng thời điểm khai mạc Giải bóng đá hạng nhất quốc gia (được truyền hình tiếp), thiếu nhà tài trợ nên giải “hẻo” về kinh phí và thiếu vắng người hâm mộ.
Ngô Hữu Hòa – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997