Lưu trữ hàng tháng: Tháng Mười 2016

Đồng cảnh ngộ

Hai đội bóng chuyên nghiệp cũ của Thể Công và Đông Á Thép Pomina lại gặp nhau
Vòng 4 giải hạng nhất quốc gia năm 2005 chiều nay, ngày 26 tháng 2 là cuộc sát hạch cho các ứng cử viên thăng hạng, nhất là cuộc đối đầu giữa những đối thủ lớn đầy tham vọng như Đông Á Thép Pomina – Thể Công và Huda Huế – Tiền Giang.
Khách lẫn chủ đều có lợi thế
Trận đối đầu giữa Đông Á – Thép Pomina và Thể Công được xem là trận chung kết lượt đi. Cà hai đối thủ này đều được nhận định là hai ứng cử viên đoạt vé thăng hạng. Tuy nhiên khởi đầu mùa giải cả hai ông lớn ở giải hạng Nhất này lại khá khó khăn khi đang bám đuổi nhau ở giữa bảng xếp hạng. Sự trở lại của trung vệ Quốc Trung làm vững chắc thêm hàng phòng ngự của đội khách. Các tiền đạo Phương Nam, Văn Vinh… đã tình lại được cảm giác ghi bàn. Ngược lại, Đông Á – Thếp Pomina song lực lượng có nhiều vấn đề. Nhiều cầu thủ bị chấn thương, đáng kể nhất là tiền vệ Issac. Bên cạnh đó, hàng tấn công của Đông Á – Thép Pomina cũng gặp rắc rối và bế tắc trong khâu ghi bàn. Bởi, tiền đạo trẻ Anh Đức đến thời điểm này vẫn chưa ổn định về thể lực và tâm lý như trong những trận đấu vừa qua. Tuy vậy, sự dẫn dắt của huấn luyện viên kỳ cựu Nguyễn Thành Vinh cùng lợi thế sân nhà sẽ giúp Đông Á – Thép Pomina rất nhiều trong trận đấu quan trọng với Thể Công. Đến làm khách trên sân Tự do, trận đấu giữa hai kỳ phùng địch thủ là Huda Huế và Tiền Giang cũng không kém phần quyết liệt và gay cấn.
Huda Huế vượt lên ngôi đầu?
Với Tiền Giang, việc bị soán ngôi đầu bảng khi chịu thất bại trước Tôn Hoa Sen – Cần Thơ ở vòng đấu thứ 3 là bài học đắt giá. Sau trận đấu này. Tiền Giang biết phải làm thế nào trong cuộc chiến hết sức gay cấn tại giải hạng Nhất năm nay. Ở trận này, đội chủ nhà Huda Huế thiếu vắng hai vị trí quan trọng là Huy Cường và Văn Hiệp. Tuy nhiên, việc bị chia điểm ở vòng đấu vừa qua trên sân nhà càng làm cho Huda Huế thêm quyết tâm giành điểm ở trận này. Với kinh nghiệm từng dẫn dắt đội Tiền Giang, huấn luyện viên Nguyễn Kim Hằng có nhiều lợi thế trong việc bắt bài đội khách. Chủ nhà sẽ giành trọn 3 điểm.
Thể Công mặc áo mới
Đối với Thể Công, khoác lên mình chiếc áo Viettel để xóa bỏ cái áo bao cấp đã mặc trong suốt nhiều năm qua là một động lực tinh thần rất lớn. Thể Công đang tràn trề hy vọng trong chuyến du Nam làm khác trận đầu tiên trên sân Thống Nhất.
Đấu thịnh quyền suy
Hôm qua, giải Taekwondo khu vực phía Bắc đã khai mạc, khởi đầu cho một mùa giải mới tại nhà thi đấu Hải Dương. Về dự giải lần này có gần 150 võ sĩ của 12 đoàn, đại diện cho các đơn vị Hà Nội, Hà Tây, Hải Phòng, Lào Cai… đặc biệt nhiều địa phương lần đầu gửi vận động viên đến so tài tại giải như Hòa Bình, Nghệ An. Trong hai ngày từ ngày 25 đến ngày 26 tháng 2, các vận động viên sẽ đua tranh 30 bộ huy chương ở các nội dung quyền và đối kháng. Để chuẩn bị cho giải này, ban tổ chức đã tiến hành tập huấn trước cho gần 20 trọng tài quốc gia và quốc tế. Qua giải đấu này, một điểm yếu đã hé lộ là hầu hết các địa phương đều chú trọng vào phát triển nội dung đối kháng hơn là biểu diễn. Nhiều năm gần đây, số lượng vận động viên tham gia thi biểu diễn có nhiều chiều hướng ngày càng giảm. Có lẽ do đào tạo một vận động viên biểu diễn tốn nhiều các địa phương còn ngại đầu tư. Trong khi chỉ cần hơn một năm luyện tập đối kháng là các võ sĩ có thể thượng đài. Tại giải này, nội dung thi đấu quyền đồng đội cũng bị hủy bỏ vì thiếu vận động viên đăng ký thi đấu. Phần thi quyền cá nhân nam, Đoàn Cục khỏe tỉnh Lào Cai đã xuất sắc vượt qua Lê Nhật Anh – Hà Nội để giành vị trí số 1. Thùy Dương mang chiếc huy chương vàng đầu tiên cá nhân nữ về cho đoàn Hải Dương ở nội dung quyền cá nhân nữ. Huy chương bạc thuộc về Bạch Trà – tỉnh Thái Nguyên và Thu Thủy đoàn Hải Phòng giành huy chương đồng. Ngày mai, giải sẽ bước vào những nội dung thi đấu cuối cùng.
Đình Bảo-Thể thao ngày nay số 47(1216)- 2005.

Real sociedad chưa ngã lòng

Đúng như những gì người ta dự đoán, câu lạc bộ Real Sociedad sẽ phải đối diện với muôn vàn khó khăn nếu muốn có được chức vô địch trước mặt ông hoàng là câu lạc bộ Real Madrid. Ở vòng đấu thứ 31, khi câu lạc bộ Real Madrid dễ dàng vượt qua câu lạc bộ A.Madrid thì câu lạc bộ Real Sociedad đã gục ngã trên sân của câu lạc bộ Celta Vigo. Từ câu lạc bộ Real Sociedad bỏ lỡ cơ hội quý giá của mình. Với huấn luyện viên Pháp, Raynald Denoueix, ông không nói về chức vô địch. Điều ông nhấn mạnh sau trận thua câu lạc bộ Celta Vigo là sự hài lòng về tinh thần thi đấu của các các thủ mặc dù, đến thời điểm này, việc quyết định chức vô địch hoàn toàn thuộc về câu lạc bộ Real Madrid. Denoueix nói: “Chúng tôi biết câu lạc bộ Celta Vigo là một đối thủ nguy hiểm nhưng chúng tôi không có vấn đề gì về tinh thần thi đấu. Điều phàn nàn về trận thua này, đơn giản là câu lạc bộ Celta Vigo đã gây ảnh hưởng nhiều hơn ở trận đấu này”. Denoueix nói tiếp: “Cuộc sống luôn có những hy vọng và chủ nhật tới chúng tôi sẽ lại chiến đấu cho các câu lạc bộ của chúng tôi, cho những niềm vui mà họ đã không có được tại đây”. Nhưng thật lòng mà nói không ít trái tim quả cảm của câu lạc bộ Real Sociedad đã đau đớn sau trận thua 2 – 3 đó. Khi người ta đã đi gần trọn con đường thì việc bị hụt chân và nhìn đối thủ vượt qua trước vạch về đích cuối cùng không phải ai cũng có thể bình tĩnh. Tiền về tài danh Pedro thừa nhận không có phép màu trong bóng đá. Tôi không có lòng tin rằng câu lạc bộ Bilbao sẽ hòa tại sân của câu lạc bộ Real Madrid vào chủ nhật này. Trên lý thuyết, thì câu lạc bộ Real Sociedad cần phải thắng câu lạc bộ A.Madrid đồng thời câu lạc bộ Real Madrid không thắng câu lạc bộ Bilbao thì lúc đó, câu lạc bộ Real Sociedad mới có thể vô địch lần đầu tiên sau 21 năm chờ đợi. Còn với chủ tịch Luis Astiazaran của câu lạc bộ Real Sociedad thì hy vọng thì vẫn cứ hy vọng nhưng ông cũng phải ý thức cho các thành viên rằng vấn đề quan trọng là câu lạc bộ Real Sociedad đã có được vị trí nhì bảng xếp hạng và vào thẳng vòng đấu bảng đấu trường Cup C1 mùa sau: “Chúng tôi vẫn còn hy vọng trên lý thuyết. Sự thật là chúng tôi vẫn có cơ hội mà nếu điều đó xảy ra thì sẽ là thành công không thể tin nổi so với mục tiêu đặt ra hồi đầu mùa bóng. Chúng tôi có thể thắng tại Manoeta và hy vọng câu lạc bộ Real Madrid ngã ngựa. Chúng tôi đặt trọn niềm tin vào câu lạc bộ Bilbao. Họ sẽ đến sân Bernabeu và thi đấu hết những gì có thể. Nếu họ làm được điều đó thì đấy sẽ là thành công của bóng đá xứ Basque. Tuy nhiên, bất cứ điều gì xảy ra thì chúng tôi vẫn có thể ăn mừng rất nhiều. Vậy là chủ tịch Luis Astiazaran đã vận dụng tất cả những ngôn từ có thể kêu gợi tinh thần của đội bóng cũng như của câu lạc bộ Bilbao. Câu lạc bộ Bilbao cũng là đội bóng đến từ xứ Basque như câu lạc bộ Real Sociedad. Huấn luyện viên Jupp Heynckes cũng vì thế mà đã lên tiếng ủng hộ câu lạc bộ Real Sociedad: “Câu lạc bộ Real Madrid là đội có ưu thế hơn nhưng mọi thứ đều có thể xảy ra trong bóng đá. Các cầu thủ của chúng tôi đã chứng tỏ họ là những cầu thủ nguy hiểm và có một trạng thái thi đấu tuyệt vời trên sân cỏ. Một lý do khác để câu lạc bộ Real Sociedad có thể đặt lòng tin vào câu lạc bộ Bilbao là do đội này cần có chiến thắng trước câu lạc bộ Real Madrid để bảo đảm giành được một suất dự cúp UEFA mùa tới. Chính những mắc mứu này khiến vòng đấu cuối cùng của La Liga cần phải thắng đội bóng thành phố Madrid là câu lạc bộ A.Madrid trên sân nhà trong khi chờ đợi một nỗ lực của đội bóng đồng hương tại sân Bernabeu. Câu lạc bộ Bilbao đang bị câu lạc bộ Barcelona bám đuổi sau lưng, và với chiến thắng trước câu lạc bộ Valencia vừa qua, câu lạc bộ Barcelona đe doạ đến khả năng của câu lạc bộ Bilbao. Câu lạc bộ Bilbao vì thế vừa chiến đấu cho chính mình vừa cho người anh em câu lạc bộ Real Sociedad.
PV-Bóng đá Tổng Lực số 30(42)-2003

Cuộc chiến hứa hẹn nhiều bất ngờ

Đôi nét về giải Confederations cup 2003
Confederations cup là giải đấu cúp châu lục do Liên đoàn bóng đá Thế giới đứng ra tổ chức 2 năm 1 lần diễn ra trong những năm không có Cúp thế giới hay giải vô địch châu u, là cuộc hội ngộ giữa đội đương kim vô địch thế giới với các đội tuyển vô địch các châu lục. Dù có tính quy mô lớn và là giải chính thức của liên đoàn bóng đá Thế giới, song Confederations cup chưa bao giờ đạt được tầm vóc xứng đáng như các nhà tổ chức mong muốn. Có không ít những nhà vô địch và là ứng cử viên sáng giá nhất đã từ chối tham gia giải. Đó là trường hợp của đương kim vô địch thế giới Pháp năm 1999 hay của đương kim vô địch châu u là Đức năm 1997. Dù những đội á quân câu lạc bộ Brazil và Cộng hòa Séc đã được cử thay thế nhưng điều đó cũng đã làm sút giảm uy tín của giải đấu mang tên của cuộc so tài đỉnh cao thế giới.
Những trang lịch sử
Tiền thân của giải là King Fahn Cup của Arabia Saudi tổ chức vào năm 1992 như một giải quốc tế mời. Đến lần tổ chức thứ ba, giải đã được liên đoàn bóng đá thế giới đưa vào hệ thống thi đấu và diễn ra đều đặn hai năm một lần vào các năm lẻ. Lần 1 năm 1992 tại Arabia Saudi 4 nước tham gia là đội tuyển Argentina, Bờ Biển Ngà, Mỹ và đội chủ nhà. Đội tuyển Argentina đã đoạt chức vô địch sau khi thắng Arabia Saudi với tỷ số là 3 – 1 trong trận chung kết. Lần 2 năm 1995, tại Arabia Saudi, có 6 nước tham gia nước tham gia, đội tuyển Argentina, Đan Mạch, Nhật, Mexico Nigeria và Arabia Saudi. Đội tuyển Đan Mạch thắng đội tuyển Argentina với tỷ số là 2 – 0 để đoạt chức vô địch giải đấu.
Lần 3 vào năm 1997, tại Arabia Saudi chính thức mang tên Cofederations Cup với sự tham gia đầy đủ của đội vô địch thế giới là đội tuyển Brazil, và các đội vô địch châu lục gồm có đội tuyển Úc, đội tuyển các tiểu vương quốc Ả rập Thống Nhất, Mexico, Nam Phi, Uruguay, cộng hòa Séc á quân châu u và Arabia Saudi. Đội tuyển Brazil thắng đội tuyển Úc với tỷ số là 2 – 0 ở trận chung kết để lên ngô vô địch.
Lần 4 vào năm 1999 tại Mexico, bao gồm 8 đội tham dự gồm có Đức, Arabia Saudi, Bolivia, Brazil, Ai Cập, Mỹ, Mexico và New Zealand. Đội tuyển Mexico đã thắng đội tuyển Brazil với tỷ số là 4 – 3 trong trận chung kết để lên ngôi vô địch. Lần 5 vào năm 2001 tại Nhật Bản và Hàn Quốc, nhằm khởi động cho Cúp thế giới 1 năm sau đó, 8 đội tham dự gồm có đội tuyển Brazil, Cameroon, Canada, Úc, Pháp, Nhật, Mexico và Hàn Quốc. Đội tuyển Pháp đã thắng đội tuyển Nhật Bản với tỷ số là 2 – 1 giành cúp vô địch.
Năm 2003 cuộc đua tranh được mở rộng
Kể từ lúc chính thức được thừa nhận, giải chưa bao giờ tìm được tầm vóc đích thực cảu mình, khi thì thiếu vắng những ứng cử viên sáng giá lúc lại bị nhạt nhòa vì trở thành một giải khởi động cho Cúp Thế giới. Có lẽ lần này là cơ hội thuận lợi nhất để Cofederations Cup xác lập danh tiếng của mình. Tuy nhiên, số phận dường như vẫn chưa nuông chìu giải đấu khi những đại diện đến từ các châu lục không thực sự có được danh tiếng lớn như đội Colombia, New Zealand, Nhật Bản, Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ và Cameroon chỉ là những đội bóng hạng trung trên vũ đài bóng đá thế giới, hoặc chỉ mới lóe sáng đôi chút ở ngày hội lớn trên đất Nhật Bản và Hàn Quốc năm ngoái. Họ không có tiềm lực tương xứng với hai ứng cử viên là đội tuyển Brazil và đội tuyển Pháp. Như vậy phải chăng giải đấu chỉ gói gọn lại quanh cuộc so tài giữa đội tuyển Pháp và đội tuyển Brazil, như gợi lại hình ảnh trận chung kết France 1998 đầy bí ẩn? quả là những nhà tổ chức đã thầm tính toán đến điều đó khi đưa trận chung kết trở lại với sân bóng đá ở Paris, nơi mà người Pháp đã đăng quang với hai quả đánh đầu đầy bất ngờ của Zidane để hạ gục đội tuyển Brazil và cũng là nơi Ronaldo đã biến mất trên sân cỏ sau cơn choáng đầy bí ẩn trước đó. Tuy nhiên, mơ ước về trận cầu phục hận của nhà vô địch thế giới đã tan thành mây khói khi họ không có được những ngôi sao sáng giá nhất. Cả Ronaldo, Rivaldo, Roberto Carlos đều vắng mặt. Thay vào đó đội ngũ trẻ được dẫn dắt bởi Emerson và Ronaldinho. Đội tuyển Brazil vẫn mạnh nhưng dĩ nhiên không mạnh như họ vốn có mà thôi. Đội tuyển Pháp cũng suy yếu không kém khi thiếu Vieira, Zidane và Makelele. Họ là 1 phần 3 tiềm lực của đội tuyển Pháp nếu không nói là một nửa, bị tổn thất vì cuộc chiến kéo dài của giải vô địch Tây Ban Nha. Không có những tên tuổi lừng danh, những nhân vật chính của vở diễn năm xưa, cuộc hội ngộ tại sân Stade de France sẽ mất đi không ít hứng thú và hấp dẫn. Đội tuyển Pháp sẽ bị suy yếu, đội tuyển Brazil không quá mạnh cũng có thể là điều tốt để mang đến những cuộc đọ sức cân tài và những đội chiếu dưới có cơ hội làm nên bất ngờ như đội tuyển Mỹ, Nhật Bản hay Thổ Nhĩ Kỳ chẳng hạn. Ngôi vô địch đang mở rộng và biết đâu những ứng cử viên hạng hai sẽ đăng đàn trên sân St Dennis ngày 29 tháng 6 tới.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 30(42)- 2003.

Hy vọng cho hàng không việt nam, vận đen cho cảng sài gòn

Vòng đấu 17 được chú ý bởi cuộc chạy đua giữa hai đội bóng đang kề bên miệng vực xuống hạng là đội bóng Hàng Không Việt Nam và đội bóng Cảng Sài Gòn. Trước vòng đấu này, cả hai có cùng 16 điểm, nhưng Hàng không Việt Nam xếp trên nhờ kết quả đối kháng lượt đi, đội bóng Hàng Không Việt Nam thắng với tỷ số là 3 – 2 trên sân Hà Nội. Cả hai lại bước vào vòng 17 với 2 thử thách lớn khi cùng chơi trên sân đối phương và cùng tiếp hai đối thủ ở nhóm dẫn đầu: đội bóng Cảng Sài Gòn gặp đội hiện đang xếp thứ ba Đồng Tháp, giới hâm mộ nhận định trước trận đấu đều cho rằng hai đội bóng có cửa giành chiến thắng trong trận này và đội nào tìm được 1 điểm hòa xem như gặp vận may.
Bóng lăn
Khi các trọng tài nổi còi cho trận đấu khai diễn, cả hai đội khách bắt đầu chịu sức ép liên tục của hai đội chủ nhà Hoàng Anh Gia Lai và Đồng Tháp. Sức chống đỡ của câu lạc bộ Cảng Sài Gòn và câu lạc bộ Hàng Không Việt Nam thật là kiên cường, vì đoán biết trước tình thế, họ cùng chơi phòng ngự phản công. Thật ra, lối chơi này vốn là sở trường của các cầu thủ của câu lạc bộ Hàng Không Việt Nam, nhưng lại là sở đoản đối với các cầu thủ của đội bóng Cảng Sài Gòn. Trong khi thế trận của câu lạc bộ Hàng Không Việt Nam trên sân Cao Lãnh có phần vững chải thì hoàn cảnh của đội bóng Cảng Sài Gòn tại sân Pleiku quá bấp bênh. Bên ngoài sân ban huấn luyện hai đội khách cắt người theo dõi trận đấu của đối thủ bên kia qua điện thoại. Tuy nhiên đội bóng Hàng Không Việt Nam có phần lợi thế hơn 1 chút về mặt thông tin, bởi trận đấu giữa đội bóng Hoàng Anh Gia Lai gặp đội bóng Cảng Sài Gòn đài truyền hình VTV3 truyền hình trực tiếp. Sân Pleiku lưới thủ môn của Lê Văn Thảo đội bóng Cảng Sài Gòn rung lên sau cú sút của Hữu Đang. Sân Cao Lãnh đội khách vẫn còn lo lắng, vì áp lực của đội bóng Đồng Tháp vẫn còn đè nặng lên cầu môn của đội bóng Hàng Không Việt Nam. Sân Pleiku, tiền đạo Huỳnh Hồng Sơn đưa trận đấu trở lại thế cân bằng, kẻ cả bắt kịp đội bóng Hàng Không Việt Nam ở tận Đồng bằng Sông Cửu Long trong cuộc đua tranh xuống hạng.
Sân Pleiku: Minh Hải dập tắt hy vọng của đội bóng Cảng Sài Gòn bằng bàn thắng nâng tỉ số lên 2 – 1. Tại Cao Lãnh, tin đội bóng Cảng Sài Gòn bị thủng lưới bàn thứ hai làm đội khách sướng như điên. Đội bóng Hàng Không Việt Nam lên tinh thần chơi hưng phấn hơn. Mưa mỗi lúc một hặng hạt chỉ gây khó cho chủ nhà vốn có lối chơi giống hệt đội bóng Cảng Sài Gòn. Ngược lại, đội bóng Hàng Không Việt Nam thật thích thú được thi đấu dưới mưa, rất tiện cho các pha phản công sở trường của họ.
Sân Cao Lãnh: Phút thứ 78 của trận đấu, từ quả phạt góc, Minh Hiếu chuyền bóng bằng cú vô lê cho Trương Huỳnh Điệp ngã người vô lê nối vào lưới đội chủ nhà. Bàn thắng trong mơ, giúp cho đội bóng Hàng Không Việt Nam vượt qua đội bóng Cảng Sài Gòn đến 3 điểm trong cuộc đua trụ hạng. Trong khi đó, nhiều cầu thủ của đội bóng Cảng Sài Gòn hay tin đã bàng hoàng. Họ chơi nhanh hơn, tăng áp lực về phía khung thành thủ môn có cái tên con gái là Hạnh, nhưng các chân sút đều bất lực. Đội bóng Hàng Không Việt Nam thắng trận, đội bóng Cảng Sài Gòn bại trận, khoảng cách giữa hai đội được thiết lập trở lại. Một khoảng cách chưa phải an toàn, nhưng nhiều khả năng được nới rộng tiếp tục ở các vòng tiếp theo khi đội bóng Hàng Không Việt Nam được về lại sân nhà.
PV-Bóng đá Tổng Lực số 28(40)-2003

Tại sao real madrid cắt đứt với hierro?

Đúng là quyết định chia tay huấn luyện viên Del Bosque và Hierro có vẻ tàn nhẫn, nhưng chúng tôi đang vận hành câu lạc bộ thể thao có uy tín nhất thế giới. Hơn thế nữa, chúng ta quyết định bằng khối óc thay vì bằng trái tim tuyên bố của chủ tịch của câu lạc bộ Real Madrid Florentino Perez. Vậy là huấn luyện viên Del Bosque ra đi và Hierro cũng ra đi. Một người đã gắn bó suốt 35 năm với duy nhất câu lạc bộ Real Madrid trên cương vị cầu thủ rồi sau đó là huấn luyện viên. Một người đã sống với câu lạc bộ Real Madrid suốt 14 năm ròng và đã từng là một thủ lĩnh đầy quyền uy. Thế mà họ bị cắt cái rụp, bị từ chối ký hợp đồng mới. Đau ở chỗ mới đêm trước câu lạc bộ Real Madrid thắng câu lạc bộ Bilbao với tỷ số 3 – 1 và đoạt chức vô địch Tây Ban Nha lần thứ 29 thì sang chiều hôm sau tuyên bố chia tay đã được đưa ra một cách đột ngột. Tuy nhiên lý do chia tay của huấn luyện viên Del Bosque và Hierro mỗi người khác. Với huấn luyện viên Del Bosque bảy chiếc cúp trong vòng ba năm rưỡi trong đó có hai lần vô địch đấu trường Cúp C1 và hai lần vô địch La Liga không đủ để ông được gia hạn hợp đồng. Câu lạc bộ Real Madrid bây giờ không chỉ cần đến tài cầm quân đơn thuần. Họ cần một vị huấn luyện viên có dáng vẻ của một nhà ngoại giao, một vị huấn luyện viên trẻ trung, hoạt bát, thân thiện với giới truyền thống để nâng cao khả năng tiếp thị của câu lạc bộ Real Madrid trong thời kỳ David Beckham. Với Hierro, lý do chấm dứt với anh không chỉ là sự già cỗi, chậm chạp và xuống cấp khi anh đã 35 tuổi. Không chỉ đơn thuần là Hierro không còn đáng tin cậy trong những trận đấu đỉnh cao. Câu lạc bộ Real Madrid cắt đứt với Hierro là để chấm dứt một cầu thủ nổi loạn, để triệt tiêu những quyền lực đối lập trong đội bóng và để ngăn ngừa những nguy cơ. Hierro đội trưởng, đã từ lâu đứng ở thế đối đầu với chủ tịch Florentino Perez. Sau khi Perez đưa Ronaldo về, ông cố gắng sử dụng tiền đạo Fernando Morientes làm kẻ thế thân. Vì Hierro là bạn thân của Morientes, anh phản đối với một câu nói cầu thủ chúng tôi không phải là món hàng. Thế nhăng điều đó chưa nghĩa lý gì so với những vụ nổi loạn mới đây mà Hierro đã phải trả giá đắt. Hierro đã cầm dầu một số cầu thủ đứng ra phản đối ban lãnh đạo của câu lạc bộ Real Madrid vài công bố cuộc chuyển nhượng David Beckham trong giai đoạn khốc liệt nhất và cần tập trung nhất cho mùa giải La Liga. Không những thế mà Hierro còn chỉ trích ban lãnh đạo đội bóng Real Madrid trì hoãn việc ký hợp đồng với huấn luyện viên Del Bosque. Anh đã cãi nhau với giám đốc thể thao Jorge Valdono trong phòng thay đồ sau trận thắng câu lạc bộ Bilbao, khước từ việc dẫn đồng đội trở ra sân Bernabeu chạy thêm một vòng danh dự, từ chối trả lời báo chí. Đương nhiên là chủ tịch Perez không chấp nhận, khi các cầu thủ đe dọa tẩy chay lễ mừng ở tòa thị chính câu lạc bộ Real Madrid vào ngày hôm sau, ông đáp lại bằng những lời gai góc nhất trong bữa ăn tối: “Tôi chỉ thấy những bộ mặt chảy dài khi nhìn quanh các bàn ăn, và tôi không hiểu vì sao các bạn không mừng. Các bạn, hãy tỏ ra mình là người lớn. Tôi yêu cầu các bạn ngày mai mặc đồ vest đến lễ mừng để tri ân cùng với cổ động viên. Như chúng ta đã biết Hierro và đồng đội của anh vẫn tham gia lễ mừng vào hôm sau ngày 23 tháng 6. Nhưng anh chỉ đến sau cuộc thương lượng qua lại kéo dài đến gần sáng. Và vài giờ đồng hồ sau đó, Hierro được thông báo rằng anh đã bị thải hồi.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 34(46)- 2003.

10 cầu thủ nước ngoài tốt nhất

Trong vòng 20 năm qua, bóng đá Anh đã có đón nhiều cầu thủ ngoại đến thi đấu. Tất nhiên có người đã chứng tỏ được giá trị của mình cũng có người không. Sự có mặt của các cầu thủ ngoại không có gì quá mới nhưng điều quan trọng hơn, đó là những người đã đem đến cho bóng đá nước Anh những thay đổi sâu sắc về quan niệm, cũng như cách nhìn mới về những phong cách bóng đá mà họ mang lại, ví dụ như trường hợp của Zola đối với câu lạc bộ Chelsea. Sau đây là 10 cầu thủ ngoại hạng Anh đóng dấu ấn tiêu biểu đối với bóng đá nước Anh.
Eri Cantona ngay mùa đầu tiên đến Leeds, Eri Cantona đã giúp đội này đoạt chức vô địch quốc gia. Một năm sau, anh đến sân Old Tranfoord và trở thành ông vua của nhà hát ước mơ. Chính Eri Cantona đã tạo nên một thế hệ đầy vinh quang của Manchester United trong thập kỷ qua của mùa giải ngoại hạng Anh.
Peter Schmeichel một trong những thủ môn vĩ đại của lịch sử bóng đá thế giới. Đến Manchester United năm 1991 từ Brondy với giá nửa triệu bảng nhưng những gì anh đóng góp cho Manchester United và cho các thủ môn hiện đại thì không thể tính bằng tiền.
Gianfranco Zola 7 năm tại Chelsea, Zola có trong tay 2 cúp FA, 2 cúp liên đoàn, 1 cúp C2 và 1 siêu cúp châu u.
Ruud Van Nistelrooy những gì mà tiền đạo người Hà Lan này đã cống hiến cho Manchester United đã chứng minh việc làm của vị huấn luyện viên Alex Ferguson chờ đợi anh hồi phục chấn thương và đưa anh về Old Tranfford quả là đáng đồng tiền. Cỗ máy ghi bàn này đã ghi không ít hơn 80 bàn trong 101 lần khoác áo Manchester United đến nay và đang dự định sẽ tấn công vào danh sách kỷ lục ghi bàn của Manchester United.
Patrick Vieira 7 năm trời phụng sự cho Arsenal đã giúp Vieira trở thành một hình tượng về một trái tim của đội bóng. Vai trò của cầu thủ này đối với đội bóng tạo nên một khuôn mẫu thủ lĩnh mới cho bóng đá Anh, như Cantona đã làm với Manchester United.
Thierry Henry anh có thể là một trong những tài năng tuyệt đỉnh mà bóng đá Anh có cơ hội tận dụng.
Ossie Ardiles tiền vệ quét của Tottenham và đồng đội Ricky Villa đã là những người khai sáng con đường đưa các cầu thủ ngoại đến với bóng đá Anh.
Arold Muhren anh này đến với đội Ipswich năm 1978 khi đội bóng này còn do Bobby Robson dẫn dắt và nhanh chóng trở thành cầu thủ trụ cột. Khi Robson lên đội tuyển Anh năm 1982, cầu thủ Hà Lan này đã chuyển đến Manchester United và cùng đội này đoạt cúp FA.
Marcel Desailly là một trong những tượng đài của Chealsea, anh là hình mẫu của sự tận tụy, chắn chắn của các cầu thủ nước ngoài đối với bóng đá Anh.
Jurgen Klinsmann tiền đạo người Đức này có là thần tượng của đội Tottenham mùa bóng 1994 – 1995. Điều quan trọng hơn với bóng đá Anh, anh có biệt danh là ngài thanh lịch vì đã chơi rất nhiệt tình, trung thực để xóa bỏ những dư luận một cầu thủ hay giả vờ ăn vạ trước đó.
Fabio Capello im lặng là vàng
Đứng giữa sức ép của công tố viên và bị cáo, Fabio Capello nói rằng ông chẳng liên quan đến Moggi hay các người đại diện. Ông cũng không bị áp lực từ ai để mua cầu thủ khi còn dẫn dắt Roma hay Juventus, Fabio Capello nhấn mạnh ông không phải là người lo việc ký hợp đồng với các cầu thủ. Tại Ý, các huấn luyện viên chỉ có nhiệm vụ chuyên môn đơn thuần chứ không ôm đồm việc như các Huấn luyện viên tại Anh. Nhưng những lời khai của Fabio Capello không làm công tố viên Luca Palarmara hài lòng. Vị đại diện của viện kiểm sát cho rằng Fabio Capello đang che giấu sự thật để làm cho vụ án đi vào bế tắc. Ông luca Palamara tỏ ra rất là tức giận khi trước mỗi câu hỏi quan trọng, Fabio Capello thường nói: “Tôi không biết” và đến khi hỏi những câu ông chắc chắn biết thì vị Huấn luyện viên này lại nói: “Tôi không nhớ”. Phía Fabio Capello cũng tỏ ra tức giận khi bị công tố viên hỏi đi hỏi lại những điều mà ông cho rằng mình không dính dáng. Luật sư của Fabio Capello cho biết: “Tôi rất là ngạc nhiên khi công tố viên cho rằng thân chủ của tôi che giấu thông tin. Chúng tôi hy vọng mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ”.
Trốn thuế
Fabio Capello còn phải đối mặt tại tòa với tư cách bị cáo trong vụ điều tra về trốn thuế. Vị huấn luyện viên này còn bị nghi ngờ đã có hành vi gian lận để trốn 7,5 triệu Euro tiền thuế. Fabio Capello đang là khách quen của tòa án.
PV-Bóng đá Tổng Lực tháng 35(47)-2003

Tình xưa nghĩa cũ

Nếu như Marcello Lippi được xem là huấn luyện viên số một của nước Ý hiện nay thì Ancelotti dứt khoát là người thách thức số một. Trong trận chung kết ở đấu trường cúp C1 vừa qua, cuộc thử sức giữa người thách thức số một ấy không chỉ chứa đựng khát vọng thành công mà còn bị dồn nén bởi những hoài niệm… bực bội của một thời đáng quên lãng. Với một huấn luyện viên bình thường, vào đến trận chung kết đấu trường cúp C1 là một vinh dự lớn. Với huấn luyện viên Ancelotti, gặp câu lạc bộ Juventus trong trận chung kết mang một ý nghĩa đặc biệt hơn, bất kể huấn luyện viên Carlos Ancelotti nói gì trước mặt mọi người. huấn luyện viên Carlos Ancelotti từng làm cho câu lạc bộ Juventus hai mùa giải liên tiếp. Gặp lại câu lạc bộ Juventus, tình xương nghĩa cũ còn đây? Không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ. Hai mùa giải dẫn dắt câu lạc bộ Juventus mang lại cho huấn luyện viên Carlos Ancelotti toàn những hoài niệm không vui và thậm chí toàn là sự bực bội. Vào tháng 6 năm 2001, ở giờ nghỉ giải lao của trận đấu cuối cùng tại đấu trường Serie A, câu lạc bộ Juventus đang hòa với câu lạc bộ Atalanta. Trừ khi họ thắng và sau đó họ đã thắng đồng thời các kết quả ở những lượt trận còn lại diễn ra theo chiều hướng thuận lợi rốt cuộc là không thuận lợi, câu lạc bộ Juventus sẽ chỉ đứng thứ nhì serie A sau câu lạc bộ AS Roma. Vào lúc ấy, huấn luyện viên Carlos Ancelotti đang trong phòng thay quần áo, hối thúc các học trò thể hiện nỗ lực cuối cùng. Cùng thời điểm đó, trên cao khán đài, cố chủ tịch Umberto Agnelli quay sang người ngôi bên cạnh trong khu vực khán đài VIP và nói: “Tôi rất tiếc khi phải chứng kiến huấn luyện viên Carlos Ancelotti ra đi. Tôi hy vọng cậu ta sẽ tìm được một câu lạc bộ, nơi cậu ta được cổ động viên yêu mến, huấn luyện viên Carlos Ancelotti đã bị sa thải như vậy đấy! Hai mùa giải dẫn câu lạc bộ Juventus quả nhiên là hai mùa bóng bực bội của huấn luyện viên Carlos Ancelotti. Hai năm rưỡi trước ngày bị sa thải, huấn luyện viên Carlos Ancelotti đầy nhiệt huyết đã bước ra sân Del Alpi ở trận đấu đầu tiên của mình tại Turin, chỉ để nhìn thấy một biểu ngữ lớn mang những dòng chữ nhục mạ: “Một con lợn không biết huấn luyện viên”. Gương mặt bầu bĩnh của huấn luyện viên Carlos Ancelotti đã bị xúc phạm nghiêm trọng. Đó là lúc huấn luyện viên Carlos Ancelotti thay thế huấn luyện viên Marcello Lippi làm huấn luyên viên trưởng của câu lạc bộ Juventus. Hai năm rưỡi sau đó, huấn luyện viên Carlos Ancelotti bị sa thải và thay bằng huấn luyện viên Lippi. Từ bấy đến nay huấn luyện viên Lippi vẫn còn là huấn luyện viên Juventus. Tại sao và tại sao? Salvatore Lo Presti, cây viết chuyên viết về câu lạc bộ Juventus trên tờ Gazzetta dello sport kể từ năm 1973 nhận định: “ Thật quá đáng và thật phức tạp. Trong những tuần lễ đầu tiên, có không ít cổ động viên ủng hộ huấn luyện viên Carlos Ancelotti bằng dao găm. Rồi từng chút từng chút một, chúng tôi nhận thấy chuyện gì đang diễn ra. Chúng tôi đã đặt ra các câu hỏi để rồi có câu trả lời về nhà quân này càng ngày càng kém chính xác. Thực tế là trong hai mùa giải liên tiếp huấn luyện viên Carlos Ancelotti chỉ đưa được câu lạc bộ Juventus đến vị trí nhì bảng chung cuộc serie A. Với bất cứ một đội bóng nào khác, đó là thành công lớn. Với câu lạc bộ Juventus, hay cụ thể hơn là với cố chủ tịch Agnelli, hạng nhì chẳng khác gì hạng bét. Đó là câu trả lời chính xác nhất vì sao huấn luyện viên Carlos Ancelotti bị sa thải và bị coi rẻ đến thế. Khi huấn luyện viên Lippi về thay thế huấn luyện viên Carlos Ancelotti, hai lần liên tiếp ông mang lại chức vô địch nước Ý. Đó là câu trả lời chính xác vì sao huấn luyện viên Lippi vẫn tồn tại đến bây giờ. Cây bút Lo Presti tiếp tục tục nhận định: “Người ta luôn nghi ngờ rằng huấn luyện viên Carlos Ancelotti thiết tất cả những gì cần thiết để trở thành một người chiến thắng. Có lẽ là huấn luyện viên Carlos Ancelotti quá tử tế, quá thân thiệt với cầu thủ. Anh ta không có vẻ kiêu hãnh lạnh lùng đáng sợ của huấn luyện viên Lippi. Theo cây bút Lo Presti, cái mà huấn luyện viên Carlos Ancelotti thực sự có chỉ là danh tiếng của một kẻ thất bại, huấn luyện viên Ancelotti, tội nghiệp thay! Bóng đá không chỉ là các pha ghi bàn những chiếc cúp và những điểm số đạt được cùng những hoạt động kinh doanh béo bở đi kèm. Trong những góc nhỏ của bóng đá, còn có tình người, còn có những mảnh đời dung dị. Đó mới là cuộc sống, trên băng ghế dự bị, huấn luyện viên Carlos Ancelotti hút ba, bốn, năm điếu thuốc nhỏ bập một điếu xì gà lớn. Ngoài sân cỏ, huấn luyện viên Carlos Ancelotti không bao giờ lên giọng, luôn giữ mọi chuyện trong lòng. Còn huấn luyện viên Lippi thì lựa chọn đúng thời điểm để bùng nổ bằng âm lượng và sự gay gắt thích hợp, huấn luyện viên Carlos Ancelotti có khuôn mặt đầy đặn, huấn luyện viên Lippi thì góc cạnh, với tuổi tác, mái tóc huấn luyện viên Carlos Ancelotti chuyển màu xám, huấn luyện viên Lippi chuyển thành bạc trắng. Nhưng tất cả những chuyện ấy có ý nghĩa gì? huấn luyện viên Carlos Ancelotti được xem là một người trầm tĩnh, hoặc một người bình tĩnh, hoặc đúng mực và điềm đạm. Biểu hiện duy nhất của sự giận dữ nơi huấn luyện viên Carlos Ancelotti chỉ là hàng lông mày hơi nhướng một chút. Cầu thủ AC Milan quý trọng huấn luyện viên Carlos Ancelotti. Chẳng hạn như Seedorf nói: “huấn luyện viên Carlos Ancelotti đã giành được mọi chiến thắng khi còn khoác áo câu lạc bộ AC Milan trong những năm 1990. Không ai hiểu câu lạc bộ AC Milan tốt hơn huấn luyện viên Carlos Ancelotti. Ông ấy nói chuyện với chúng tôi rất nhiều và luôn muốn biết ý kiến của chúng tôi trước khi đưa ra các quyets định. Thế là đủ. Và điều quan trọng nữa là có rất nhiều người ghét huấn luyện viên Carlos Ancelotti nhưng cũng có rất nhiều người ủng hộ, “huấn luyện viên Carlos Ancelotti hoàn toàn không phải là người thất bại”, đó là sự bảo vệ của tiền vệ một thời Bruno Conti, người đã ở cùng phòng với huấn luyện viên Carlos Ancelotti tại câu lạc bộ Roma khi anh vẫn còn là một cậu bé 19 tuổi. Conti thuật lại: “Đúng là huấn luyện viên Carlos Ancelotti còn là một cậu bé con khi đến với chúng tôi, nhưng cậu bé ấy đi thẳng vào đội hình hạng nhất. Cậu bé ấy có sự điềm tĩnh và tràn đầy quyết tâm. Huấn luyện viên Arrigo Sacchi người dẫn dắt câu lạc bộ AC Milan trong thời vàng son cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 kể lại những ấn tượng tốt đẹp về cậu trò đội trưởng cũ của mình: “Chỉ cần một trận đấu cũng đủ để thấy huấn luyện viên Carlos Ancelotti quyết tâm thế nào. Chúng tôi đang dẫn trước với tỷ số 4 – 0 và trận đấu xem như đã an bài. Thế mà huấn luyện viên Carlos Ancelotti vẫn làm gãy bàn tay mình khi cố sức ghi bàn thứ năm. Đó mới là tình xưa nghĩ cũ vậy!.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 29(41)- 2003.

Brazil bị loại pháp mất kỳ phùng địch thủ

Trước ngày vào giải, giới hâm mộ mong chờ cuộc chạm trán giữa đội tuyển Pháp và đội tuyển Brazil đòi lại món nợ thua đậm với tỷ số 0 – 3 trong trận chung kết France năm 1998. Cơ hội để bóng đá Brazil đòi lại món nợ thua đậm đội tuyển Pháp trong trận chung kết, hay là dịp để đội tuyển Pháp tiếp tục khẳng định sức mạnh của mình, sau một World Cup 2002 đầy thất vọng. Họ là một cặp đấu đầy duyên nợ nhưng không thành. Rạng sáng ngày 24 tháng 6 theo giờ Việt Nam, đoàn chiến binh Thổ đã làm một cuộc lật đổ ngoạn mục. Tuy không trực tiếp hạ đo ván đội Brazil, nhưng một trận hòa với tỷ số là 2 – 2 cũng đủ để tống tiền nhà đương kim vô địch thế giới lên đường về nước sớm. Tại bảng B, đội tuyển Brazil chỉ có trong tay 1 điểm nhờ trận thắng đội tuyển Mỹ với tỷ số 1 – 0. Mà đây cũng là một chiến thắng may mắn, từ pha khống chế bóng hỏng của hậu vệ đội tuyển Mỹ, đội tuyển Brazil không đầy đủ lực lượng, nên đội tuyển Brazil yếu ớt đến độ để cho Cameroon ăn hiếp, rồi tiếp đến người Thổ Nhĩ Kỳ xỏ mũi chạy có cờ. Còn nhớ trước đây mỗi lần chuẩn bị tham dự giải đấu quốc tế, đội tuyển Brazil tự hào mình dồi dào lực lượng đến nỗi có thể cử 2 đội hình tham dự cúp thế giới và cả 2 cùng nắm tay vào trận đấu chung kết. Tiềm lực của đội tuyển Brazil thật là đáng sợ, nhưng đó là chuyện của quá khứ rồi. Ngày nay, khi đội tuyển Brazil không có Ronaldo, Rivaldo, Roberto Carlos thì cũng yếu như cọng bún vậy. Thôi thì đành chịu vậy. Thế nhưng thay chỗ đội tuyển Brazil có đội bóng Cameroon càng chơi càng hay. Các nhà vô địch châu Phi vào giải ở phong độ cao, kỹ thuật nhuần nhuyễn còn hơn cả đội tuyển Brazil, riêng thể lực thì thật là tuyệt vời đối với đội tuyển Cameroon. Một đội bóng như thế chạm chán với đội tuyển Pháp trong trận chung kết thì không cần lo âu. Vậy còn đội tuyển Thổ Nhĩ Kỳ thì sao. Xin chớ xem thường những kẻ đã loại được đội tuyển Brazil thì Pháp nào có nghĩa lý gì đâu. Hãy chờ xem thế nào.
Nếu câu lạc bộ Real Madrid gặp lại câu lạc bộ Man United ở đấu trường Champions League.
Bóng đá không có quy luật, nhưng có logic của nó. Đó là thứ logic mà cựu tiền đạo một thời George Best của câu lạc bộ Man United vừa tuyên bố trên tờ Lá thư chủ nhật. Câu lạc bộ Real Madrid có đẳng cấp hơn hẳn câu lạc bộ Man United tất cả chúng ta đều biết điều đó hết. Vào một lúc nào đó, câu lạc bộ Real Madrid sẽ gặp lại câu lạc bộ Man United ở đấu trường Champions League và tôi tin chắc rằng khi ấy câu lạc bộ Real Madrid sẽ giành được thắng lợi. Điều đó sẽ xóa mất nụ cười trên gương mặt của huấn luyện viên Alex Ferguson. câu lạc bộ Man United có David Beckham họ lại bị câu lạc bộ Real Madrid loại ở vòng tứ kết mùa giải vừa qua, câu lạc bộ Man United mất David Beckham vào tay của câu lạc bộ Real Madrid, họ càng dễ thua hơn nếu tái ngộ với câu lạc bộ Real Madrid. Một triết lý thật đơn giản. Huấn luyện viên Alex Ferguson có phạm sai lầm to lớn khi bán David Beckham cho câu lạc bộ Real Madrid không? Trường hợp hợp đồng chuyển nhượng này có mở ra một thời kỳ lộn xộn ởcâu lạc bộ Man United hay không? Thời gian sẽ trả lời hai câu hỏi mà George Best đưa ra. Song trước mắt thì George Best khẳng định rằng chắc chắn David Beckham và câu lạc bộ Real Madrid là những người được hưởng lợi lớn nhất: “câu lạc bộ Man United đã bán cầu thủ giá trị nhất cho đối thủ lớn nhất của họ ở châu u. Huấn luyện viên Alex Ferguson đã để David Beckham ra đi với cái giá rẻ bèo. Ít nhất David Beckham phải có giá từ 35 triệu đến 40 triệu bảng Anh. Và ở câu lạc bộ Real Madrid, David Beckham sẽ đi từ tiến bộ này đến tiến bộ khác. David Beckham sẽ được vay quanh bởi những cầu thủ xuất sắc khác. Điều đó chỉ giúp David Beckham hay hơn mà thôi. Đây là quá trình giúp David Beckham trở thành một cầu thủ có đẳng cấp thế giới thật sự”. Còn đối với câu lạc bộ Man United thì sao? Trong mùa bóng tới, sự ra đi của David Beckham sẽ được nhắc đến trong mỗi trận đấu của câu lạc bộ Man United, nhất là khi họ thất bại.
PV-Bóng đá Tổng Lực tháng 6-2003

Cả mùa bóng đã rơi rụng ở bolton

Trước trận chung kết cúp FA vào ngày 17 tháng 5, cầu thủ xuất sắc nhất nước Anh khẳng định chiến dịch mùa bóng của câu lạc bộ Arsenal vẫn chưa kết thúc trước khi giành được phần thưởng không mấy danh giá này. Lần đầu tiên kể từ đầu mùa bóng, tiền đạo Thierry Henry có vẻ trầm ngâm và lắng đọng. khuôn mặt cầu thủ người Pháp phơi bày sự chán nản sau thất bại ở giải Ngoại Anh. Đó không phải là sự thối lui. Ở thời điểm cuối bạn phải dành sự thừa nhận cho câu lạc bộ Man United. Họ đã chơi tốt để vươn lên trở lại, còn chúng tôi không đủ sức để duy trì vị trí dẫn đầu. Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Chúng tôi từng có những mùa bóng tệ hại hơn thế. Chúng tôi vẫn còn trận đấu chung kết cúp FA và vẫn đang giành ngôi vô địch. Có lẽ mọi người mong đợi chúng tôi bảo vệ ngôi vô địch quốc gia nhưng chúng tôi đã không làm được. Bây giờ chúng tôi phải vùng dậy, thậm chí mạnh mẽ hơn. Một trong những phẩm chất của nhà vô địch chính là không chấp nhận thất bại. Đó cũng là điều chúng tôi chứng tỏ, tiền đạo Thierry Henry không ngừng nói như thể anh muốn bày tỏ nỗi lòng mình, một phản ứng của ý thức để giải tỏa những nỗi đau: “Khi bạn quá nhiều lần mất những cầu thủ chủ chốt, rõ ràng đó là tổn thất lớn lao của tiền đạo Thierry Henry muốn nhắc đến những chấn thương của Patrick Vieira, Sol Campbell, Lauren và Freddie Ljungberg đôi lúc bạn có thể vượt qua khó khăn đó, đôi lúc bạn có thể vượt qua khó khăn đó, hai hay ba lần trong suốt mùa bóng, nhưng mùa bóng này quả là quá nhiều, mà lại đúng vào lúc bạn cần những cầu thủ đó nhất. Không phải tôi có ý bào chữa, mà những gì tôi muốn nói ở đây là chấn thương đã làm thay đổi tình thế không ít. Dù đó không phải là lý do khiến chúng tôi mất ngôi vô địch. tiền đạo Thierry Henry cho rằng chiến dịch mùa bóng của câu lạc bộ Arsenal đã khởi đầu trong tươi sáng và thời điểm chiến thắng trước câu lạc bộ Birmingham hồi tháng 8, trong ngày sinh nhật lần thứ 25 của anh. Đỉnh cao duy trì một cách ghê gớm đến giữa tháng 3 khi câu lạc bộ Arsenal đe dọa cả lục địa. Rồi suy sụp trước câu lạc bộ Valencia, rồi thẩn thờ trước Bolton và cuối cùng là mất hồn trước câu lạc bộ Leeds ở Highbury. Cuối tuần qua huấn luyện viên Wenger cho rằng điều gì đó đã xuất hiện trong các cầu thủ sau trận gặp câu lạc bộ Valencia, nhưng tiền đạo Thierry Henry khẳng định rằng thời điểm rơi rụng của câu lạc bộ Arsenal là câu lạc bộ Bolton không nghi ngờ gì nữa. Chính xác là trận gặp câu lạc bộ Bolton quyết định cả mùa bóng của chúng tôi. Chúng tôi vẫn đang thống trị. Những chấn thương mất hết đó là điều tạo nên sự khác biệt so với mùa giải trước. Khi chúng tôi không chơi tốt, chúng tôi vẫn thắng. Chúng tôi đã duy trì được điều đó hồi đầu mùa giải bằng những chiến thắng mà bản thân chúng tôi cũng không biết tại sao. Nhưng vào cuối mùa bóng, thật là tệ hại khi đang dẫn đầu chúng tôi lại để thua nhiều bàn. Nó giống như một đặc tính. Khi bạn có thể truyền bóng theo đúng khả năng của mình, mọi chuyện sẽ rất bình thường, nhưng khi bạn không thể làm điều đó không dễ dàng như mọi khi, bạn buộc phải dấn thân, bạn phải làm mọi chuyện bằng bộ óc của mình. Bầu không khí ở câu lạc bộ Arsenal lúc này khá ảm đạm, những buổi tập luyện bị ám ảnh bởi những quyết định đi ở của các cầu thủ chủ chốt trong đội và cái sân bóng tương lai Ashburton Grove, tiền đạo Thierry Henry không bình luận gì về khả năng ra đi của Vieira hay Pires, anh chỉ nó về sân bóng đang xây dựng với giá là 400 triệu bảng. Một đội bóng lớn phải thi đấu trên một trận sân bóng lớn, mọi người ở đây đều hiểu điều đó. Tất cả chúng tôi đều làm việc và chờ đợi. Sân bóng chỉ hoàn tất trong năm 2006, trong lúc tiền đạo Thiery Henry còn 2 năm trong hợp đồng. Trừ khi tiền đạo Thierry Henry gia hạn hợp đồng, bằng không sân bóng sẽ chẳng liên quan gì tới anh. Chắc chắn là không liên quan nhưng ảnh hưởng thì có.
PV-Bóng đá tổng lực tháng 4- 2003.

Cú sốc tại bernabeu

Không ai nghi ngờ những điều tuyệt vời mà câu lạc bộ Real Madrid đã tạo ra trong thời gian qua, nhất là sau trận đấu với câu lạc bộ Man United ở tứ kết đấu trường Champions League nhưng tại vòng đấu thứ 32, người ta cũng buộc lòng phải nhìn nhận rằng không có đội bóng nào không thể đánh bại, ngay cả đó là câu lạc bộ Real Madrid. Cuộc đua đến chức vô địch Tây Ban Nha được khoáy động sau khi câu lạc bộ Real Madrid thua ngay ở sân Bernabeu và thua ở tỷ số kinh hoàng là 1 – 5 trước đối thủ đang đứng ở nửa dưới bảng xếp hạng là câu lạc bộ Mallorca. Tất nhiên, không phải lúc nào cũng có thể rời sân mà biết rằng mình vừa mới hạ nhục một đội bóng đầy rẫy những siêu sao, nhưng câu lạc bộ Mallorca làm được điều đó và chắc chắn họ tạo nên những câu chuyện khiến người ta phải tìm hiểu. Hồi tháng 11 năm 2000, câu lạc bộ Real Madrid cũng đã từng thua trận tại sân Bernabeu và kẻ hạ nhục lúc đó không ai khác chính là câu lạc bộ Mallorca. Buổi tối hôm ngày 3 tháng 5, có vẻ như mọi chuyện dễ dàng cho câu lạc bộ Real Madrid khi Ronaldo mở tỷ số từ phút thứ 10. Lợi thế đó được duy trì hết hiệp một nhưng sang hiệp hai, bi kịch xuất hiện. Walter Pandiani gỡ hòa cho câu lạc bộ Mallorca rồi Albert Riera Ortega đưa đội khách vượt lên ở phút thứ 51. 10 phút sau Samuel E’to nâng tỷ số lên 3 – 1 và sau đó hậu vệ lừng danh Roberto Carlos phá bóng vào lưới nhà. Câu lạc bộ Real Madrid sụp đổ cực nhanh trong tỷ số khủng khiếp là 1 – 5. Tất nhiên là các đối thủ của câu lạc bộ Real Madrid không thể chờ mong cơ hội nào tuyệt vời hơn để giảm bớt khoảng cách về điểm số với câu lạc bộ Real Madrid. Roy Makaay lập một cú hattrick cho câu lạc bộ Deportivo trong trận thắng đậm đà không kém với tỷ số là 5 – 0 trên sân nhà trước câu lạc bộ Recreativo Huelva một ngày sau đó. Chiến thắng này khiến câu lạc bộ Deportivo chỉ còn cách câu lạc bộ Real Madrid chỉ còn có 1 điểm. Real Sociedad cũng có chiến thắng kịp lúc dù khá là vất vả. Bàn thắng duy nhất của Alonso vào lưới giúp đội bóng xứ Basque này duy trì cuộc đua tranh. Như vậy 3 đội bóng đầu bảng vẫn sẽ còn phải tính toán rất nhiều trong 6 vòng đấu tới. Vẫn còn đến 2 đội tham gia cuộc đua giành vị trí thứ 4 tổng sắp để được dự đấu trường Champions League. Sau trận thua với tỷ số là 1 – 2 trên sân Racing, câu lạc bộ Valencia đã bị câu lạc bộ Celta Vigo vượt qua mặt. Nhà đương kim vô địch Valencia chơi thất thường nhất trong 5 mùa bóng gần đây. Điều đó khiến huấn luyện viên Benitez nổi đóa: “Chúng tôi chẳng làm được những gì đã đề ra trước trận đấu. Chúng tôi không thể nhận bất cứ thất bại nào nữa kể từ bây giờ. May mắn cho câu lạc bộ Valencia là câu lạc bộ Celta Vigo vòng đấu này chỉ hòa trước câu lạc bộ Alaves nếu không, ông huấn luyện viên Benitez đã có nhiều chuyện để nói hơn. Vòng đấu cuối tuần qua cũng chứng kiến cuộc chạy đua cho 2 vị trí thứ 5 và thứ 6, thứ hạng giúp họ được dự cúp UEFA. Trong nhóm này có đến 4 đội là Malaga, Sevilla, Real Betis và Atletico Madrid nhưng cả 4 đội đều bị thua trên sân nhà và họ đã để các đội khách giành lấy chỗ đứng của mình. Sau khi thắng câu lạc bộ Real Madrid, câu lạc bộ Mallorca nhảy vào vị trí thứ 6 với 44 điểm. Câu lạc bộ Athletic Bilbao vọt lên đứng vị trí thứ 7 cũng được 44 điểm, câu lạc bộ Barca từ vị trí thứ 12 làm một cuộc nhảy vọt mạnh mẽ lên vị trí thứ 8 nhờ trận thắng 3 – 0 trước câu lạc bộ Vallecano. Như vậy sau thời gian khốn đốn đầu mùa giải, câu lạc bộ Barca cuối cùng cũng đã có mục tiêu phấn đấu.
PV-Bóng đá tổng lực tháng 4- 2003.